Tiếng ồn ào không ngớt vang lên xung quanh mộc đài trên cây Tướng Lực. Ngoại trừ các học viên của Nhất Viện, mọi người ai nấy tấm tắc khen ngợi.
Không ai ngờ được kết quả này.
Ban đầu, mọi người nghĩ rằng cuộc tỷ thí hôm nay chỉ là cái cớ để Nhất Viện chiếm đoạt năm lá vàng của Nhị Viện. Ai ngờ được, ba người đạt đến cảnh giới Lục Ấn của Nhất Viện lại bị một mình Lý Lạc hạ gục.
Đây thực sự là một màn kịch hiếm có.
Điều quan trọng nhất là, trong đó còn xen lẫn nhiều yếu tố kịch tính, chẳng hạn như việc Lý Lạc từng bị đuổi khỏi Nhất Viện xuống Nhị Viện, lý do là vì Lý Lạc là Không Tướng bẩm sinh, tiềm lực hạn chế...
Nhưng hiện tại, Tướng Tính và thực lực đột nhiên xuất hiện của Lý Lạc chắc hẳn đã khiến vị giảng viên Lâm Phong của Nhất Viện cảm thấy vô cùng phức tạp.
Nhiều học viên vô cùng kinh ngạc, họ không khỏi nhìn lại Lý Lạc trên sân đấu. Chẳng lẽ nhân vật từng sa sút này bắt đầu trỗi dậy sao? Nhưng bây giờ... có phải là hơi muộn không?
Tiếng ồn ào không ngớt, trong khi bên phía Nhất Viện lại tương đối yên tĩnh hơn. Nhiều học viên nhìn nhau, sắc mặt hết sức phức tạp.
Đế Pháp Tình đờ đẫn nhìn bóng dáng Lý Lạc, một lúc sau mới hơi khó tin nói: "Cậu ta là Không Tướng bẩm sinh đúng không? Sao đột nhiên lại xuất hiện Tướng Tính?"
Mặt Tống Vân Phong không có chút biểu cảm, đối với câu hỏi này, cậu ta không thể đáp lại.
"Mặc dù Hậu Thiên Chi Tướng cực kỳ hiếm nhưng không phải là không có. Một số thiên tài địa bảo đặc biệt cũng có thể khiến người ta sinh ra Hậu Thiên Chi Tướng, chỉ là cực kỳ hiếm có. Ở nước Đại Hạ chúng ta mấy trăm năm mới có một lần. Tuy nhiên cha mẹ Lý Lạc đều là nhân kiệt, chắc hẳn là có khả năng kiếm được." Lữ Thanh Nhi ở bên cạnh nói.
Kim Long Bảo Hành tiếp xúc với rất nhiều thứ. Bác hai của Lữ Thanh Nhi lại là hội trưởng Kim Long Bảo Hành ở thành Nam Phong, nên từ nhỏ cô ấy đã nghe nhiều biết rộng, cũng biết được nhiều chuyện mà người thường không biết.
"Có loại thiên tài địa bảo đó, sao cậu ta đợi đến bây giờ mới dùng?" Đế Pháp Tình hỏi.
"Có lẽ cần một số điều kiện đặc biệt, cụ thể thế nào, tôi cũng không rõ." Lữ Thanh Nhi mỉm cười nói.
Đế Pháp Tình yên lặng một chút, cuối cùng lên tiếng: "Tên này, chẳng lẽ thực sự muốn lật ngược tình thế?"
Trong giọng nói cô ta mang chút phức tạp. Dĩ nhiên nhà Đế Pháp họ cũng có một số tranh chấp lợi ích với phủ Lạc Lam, nhưng so với nhà họ Tống thì nhỏ hơn nhiều. Giữa cô ta với Lý Lạc không có ân oán gì đặc biệt. Điều duy nhất khiến cô ta không hài lòng là hôn ước giữa Lý Lạc và Khương Thanh Nga.
"Làm sao dễ dàng như vậy được."
Tống Vân Phong thản nhiên nói: "Tướng của Lý Lạc, có lẽ là một đạo Thủy Tướng. Từ trận đấu với Bội Côn vừa rồi, thực ra có thể đoán được phẩm cấp, đại khái là trong khoảng ngũ lục phẩm. Mặc dù loại Tướng Tính này không tệ, nhưng để nói ưu tú thì còn quá xa vời."
"Mà cấp bậc Tướng Lực của cậu ta là cảnh giới Ngũ Ấn... Cậu nghĩ một cảnh giới Ngũ Ấn với Tướng ngũ lục phẩm, thực sự hiếm có sao?"
Đế Pháp Tình gật đầu ra vẻ đã hiểu, nếu chỉ có chút tư chất này, thậm chí còn không lọt vào nổi hàng ngũ mười người đứng đầu tại Nhất Viện. Cho dù Lý Lạc có thiên phú xuất chúng trong việc tu hành Tướng Thuật, nhưng nếu muốn đạt tới trình độ chói sáng như trước kia, vẫn rất khó.
Đương nhiên quan trọng nhất là, chỉ còn gần một tháng nữa là đến kỳ thi lớn của học phủ... Lẽ nào Lý Lạc có thể đuổi kịp trong thời gian ngắn như vậy?
Đối với điều này, Đế Pháp Tình chỉ có thể nói là không thể.