logo
Thể loại
Xếp hạng
Số chương
VIP

Chương 36 - Bách Luyện Thành Tiên [Bản Dịch]

Tác giả:

Nghe chương này

Chia sẻ:

Nội dung chương

Có các đại tông môn và gia tộc tu tiên tham dự, đám tán tu đối với việc ngày mai có thể tìm được bảo vật ở Lăng Vân Môn ôm hy vọng không lớn, cho nên ngược lại càng coi trọng phiên chợ hiện tại, đây cũng là vì sao sáng sớm, quảng trường đã phi thường náo nhiệt.

Mục tiêu chủ yếu của Lâm Hiên là công pháp trung cấp bao gồm Linh Khống Thuật, loại quầy hàng đơn sơ này không thể nào có bán, cho nên hắn cũng không vội, ôm tâm lý tìm hiểu giá cả, tăng thêm kiến thức mà từ từ dạo bước.

Phải nói, tuy rằng các tán tu công pháp thấp, phần lớn cũng chỉ Linh Động kỳ tầng hai ba, giống như tu vi của Lâm Hiên bây giờ, đã coi như không tệ, không lấy ra được thứ gì tốt, nhưng dù sao nhiều người a, tu chân giả cấp thấp cần dùng đến các loại vật phẩm, ở chỗ này gần như là cái gì cần có đều có, khiến Lâm Hiên mở rộng tầm mắt.

Ví dụ như trang bị trữ vật, ở một quầy hàng nào đó, Lâm Hiên nhìn thấy một thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi đang chào hàng, hơn nữa còn đa dạng nhiều loại, nhẫn trữ vật, vòng tay trữ vật, trâm cài tóc trữ vật, vòng cổ trữ vật, gần như bao gồm các loại trang sức mà nữ tử thường dùng, hơn nữa nhìn từ bên ngoài, chế tác tinh xảo, vô cùng hấp dẫn ánh mắt.

Đương nhiên, nam nhân dùng cũng có, đai lưng trữ vật, túi xách trữ vật, thậm chí giày trữ vật cũng không thiếu, Lâm Hiên cũng bị hấp dẫn qua.

"Vị đạo hữu này, ngươi muốn mua không, vật đẹp giá rẻ, hai viên Tẩy Tủy Đan hạ phẩm một món."

Rẻ như vậy, nếu như không phải Lâm Hiên tâm cơ thâm trầm, quen với việc vui buồn không lộ ra ngoài, nói không chừng sẽ bị dọa cho ngã ngửa, tuy rằng hắn không quá hiểu rõ giá cả thị trường các loại vật phẩm ở Tu Chân giới, nhưng hai viên Tẩy Tủy Đan hạ phẩm, cho dù là đệ tử cấp thấp của Phiêu Vân Cốc, mỗi tháng cũng có thể nhận được, cái giá này, có phải có chút quá thấp hay không.

Thật ra nhận thức của Lâm Hiên ở đây tồn tại một chỗ sai lầm, tuy rằng quá khứ hắn bởi vì không có linh căn, tốc độ tu hành chậm, ở trong môn phái chịu đủ lạnh nhạt, nhưng so với tán tu, thật ra đã rất may mắn, trừ lần đó Mã trưởng lão cố ý làm khó dễ, trước kia mỗi tháng cũng đều có thể thuận lợi nhận được hai viên Tẩy Tủy Đan hạ phẩm.

Về sau có bản lĩnh tinh luyện, đan dược càng cuồn cuộn không ngừng, cho nên Lâm Hiên cũng không có quá coi trọng loại linh dược cấp thấp này, nhưng hắn lại quên, mỗi tháng hai viên đan dược, là đãi ngộ mà đệ tử môn phái mới có thể nhận được.

Mà thế giới này, còn có quá nhiều tán tu, không có hậu thuẫn, không có chỗ dựa. Thử nghĩ, môn phái có người chuyên môn phụ trách luyện đan, nhưng một tán tu cấp thấp thì làm sao bây giờ, căn bản cũng không có khả năng có bản lĩnh luyện đan, cũng không tìm được dược liệu, cho nên tuy rằng mỗi tháng nhận được không nhiều, nhưng đệ tử các phái ít nhiều vẫn có linh dược phụ trợ, mà tán tu cũng chỉ có thể dựa vào bản thân cố gắng.

aff link

Đây cũng là nguyên nhân vì sao dưới tình huống tương tự, đệ tử môn phái công lực cường đại hơn tán tu, tán tu phần lớn quanh quẩn ở Linh Động kỳ, rất ít có tu sĩ cao cấp.

Đương nhiên trưởng bối chỉ điểm có thể bớt đi rất nhiều đường vòng, cùng với trong môn phái có công pháp tốt hơn cũng là nhân tố ảnh hưởng, nhưng không có đan dược phụ trợ tu luyện tuyệt đối là trọng yếu nhất.

Dù sao tu chân một đạo, cố gắng, linh căn, đan dược đều rất trọng yếu, mà linh căn cùng đan dược là có thể bù đắp cho nhau, nói thí dụ như Lâm Hiên, một người bình thường, nhưng hắn coi linh dược như cơm ăn, đồng dạng so với các sư huynh sư đệ tốc độ tu hành nhanh hơn, ngược lại cũng thế, một thiên tài linh căn siêu cấp ưu dị, không cần đan dược, đồng dạng có thể lấy được thành tựu không nhỏ.

Nhưng trên thế giới làm gì có nhiều thiên tài nghịch thiên như vậy, phần lớn tán tu tư chất cũng chỉ bình thường, cho nên cả đời quanh quẩn ở Linh Động kỳ.

Cũng chính vì như vậy, ở trong mắt tán tu, đan dược chính là bảo bối, giá trị rất đắt, chỉ có điều Lâm Hiên đứng ở góc độ của hắn, mới cảm thấy rẻ, thật ra là giá cả hợp tình hợp lý.

"Vị đạo hữu này, chọn một cái đi, những trang bị trữ vật này, tuyệt đối được chế tác tinh xảo, hàng đẹp giá rẻ." Thấy Lâm Hiên biểu hiện rất có hứng thú, thiếu nữ vội vàng khuyên.

"Ta có thể xem thử không?" Lâm Hiên cầm lấy một cái túi.

"Được."

Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, Lâm Hiên vận chuyển linh lực, rót thần thức vào trong đó, nhưng rất nhanh đã lui ra. Thấy hắn lộ vẻ không mấy hứng thú, thiếu nữ có chút sốt ruột: "Sao thế, ngài không hài lòng sao?"

"Hơi nhỏ."

Lâm Hiên nói thật, nhưng đã rất uyển chuyển, khách khí. Chiếc túi trữ vật này đúng là rác rưởi, không gian độc lập bên trong chỉ có một thước vuông, nhỏ như vậy, nhiều nhất cũng chỉ chứa được một ít đan dược, phù chú, linh khí hơi lớn một chút e rằng cũng không chứa được.

Hai món pháp bảo lấy được từ trên người Chu Yến và Trương Vũ căn bản không thể so sánh được. Không gian trữ vật của chiếc vòng tay kia ước chừng năm mét vuông, còn đai lưng là thứ mà cao thủ Trúc Cơ kỳ đã từng dùng qua, diện tích không gian bên trong tương đương với một gian phòng ngủ.

Nghe Lâm Hiên chê nhỏ, mặt thiếu nữ đỏ lên. Hiện tại nàng ta mới chỉ có tu vi Linh Động kỳ tầng thứ hai, công pháp sở học ngược lại thích hợp với việc chế tạo pháp bảo, cho nên tự mình luyện chế một số pháp bảo để bán. Nhưng vì pháp lực thấp kém, đương nhiên không thể luyện chế ra thành phẩm tốt. Những pháp bảo trữ vật này, nhìn từ bên ngoài, ngược lại còn tinh xảo, nhưng kỳ thật công dụng lại tương đương gân gà, nàng ta bày quầy bán cả một ngày trời, nhưng không bán được cái nào.

"Đạo hữu, mua một cái đi, hay là ta bán rẻ một chút, một viên đan dược một món."

Lâm Hiên lắc đầu, không chút do dự rời đi. Tuy rằng hắn có rất nhiều Tẩy Tủy Đan, nhưng còn không đến mức lấy ra lãng phí, cho dù mình không tiếc, cũng dễ dàng khiến cho người khác chú ý. Lâm Hiên không phải là đại thiện nhân, chuyện không có lợi hắn sẽ không làm.

Sau khi rời khỏi quầy hàng của thiếu nữ, Lâm Hiên tiếp tục đi dạo, cũng thường xuyên dừng lại xem, hoặc là hỏi thăm giá cả, nhưng không mua bất cứ thứ gì. Thứ nhất, vật phẩm trên quầy tuy tương đối nhiều, nhưng hoặc là phẩm cấp quá thấp, hoặc là vô dụng đối với mình, thứ hai, Lâm Hiên cũng không muốn tùy tiện ra tay, đã đóng giả làm tán tu, thì phải thể hiện ra bộ dáng nghèo khó của tán tu, giàu có mà vênh váo chỉ tổ rước họa vào thân.

Thời gian như nước, hai canh giờ bất tri bất giác trôi qua, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, đã đến giờ ăn cơm trưa.

Tu chân giả cấp cao có thể ích cốc, hấp thu linh khí là có thể thỏa mãn nhu cầu thân thể, nhưng tu sĩ cấp thấp lại không làm được. Lâm Hiên chuẩn bị trở về dịch quán, bổ sung thể lực. Tuy rằng không mua bất cứ thứ gì, nhưng một đường đi tới, thu hoạch vẫn không nhỏ, ít nhất đối với giá cả thị trường đã nắm rõ trong lòng.

Đan dược có giá trị cao hơn tưởng tượng, cho dù là Tẩy Tủy Đan cũng đáng giá như vậy, nhất là trung phẩm, tuy rằng không đến mức gây nên oanh động, nhưng tuyệt đối khiến người ta phải chú ý.

Sau khi phát hiện ra điểm này, trong lòng Lâm Hiên đã đưa ra một quyết định, mua ngọc giản công pháp trung cấp, đan dược trên người mình khẳng định là đủ, nhưng không phải vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối không lấy trung phẩm đan ra.

Chia sẻ:

Loading comments...

Lợi ích của thành viên VIP

Nghe và đọc thoải mái mà không quảng cáo

Sở hữu thêm 02 giọng VIP khi nghe

Có server riêng để load nhanh hơn

Nhận mua hộ truyện bản quyền từ nguồn TQ

Gia Hạn