logo
Thể loại
Xếp hạng
Số chương
VIP

Chương 34 - Bách Luyện Thành Tiên [Bản Dịch]

Tác giả:

Nghe chương này

Chia sẻ:

Nội dung chương

Ngẩng đầu nhìn lên đỉnh Thiên Trụ Phong hiểm trở, theo Lệ Hải nói, sơn môn của Lăng Vân Môn ở ngay trên đỉnh núi, người bình thường đương nhiên không thể lên được, nhưng cũng không làm khó được Lâm Hiên.

Chân nguyên trong cơ thể lưu chuyển, Lâm Hiên thi triển Ngự Phong Thuật, vượt qua vách núi hiểm trở như giẫm trên đất bằng, rất dễ dàng bay về phía đỉnh núi.

Mặc dù tiên pháp thần kỳ, nhưng leo lên độ cao năm ngàn mét, vẫn cần một khoảng thời gian nhất định, trên đường, Lâm Hiên cũng gặp mấy bóng người thoáng hiện, không cần phải nói, cũng đều là tu chân giả muốn tham gia hội giao dịch bảo vật.

Lâm Hiên không tiến lên bắt chuyện, ngược lại cố ý né tránh, hắn sẽ không tùy tiện đi kết giao với người lạ, nếu gặp phải gia hỏa pháp lực cao cường lại tâm thuật bất chính thì chẳng phải tự chuốc vạ vào thân, mục đích chuyến đi này là thu mua công pháp chứ không phải tăng thêm kiến thức, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.

Cứ như vậy, hơn nửa canh giờ sau, Lâm Hiên đi tới đỉnh núi, nhưng trước mắt lại bị tầng tầng sương mù bao phủ, che khuất tầm mắt, không nhìn rõ được gì.

Lâm Hiên mỉm cười, tuy hắn chỉ là tu chân giả Linh Động kỳ, nhưng vẫn liếc mắt liền nhìn ra trước mắt là một tòa ảo trận đơn giản nhất dùng để làm rối loạn phương hướng.

Loại ảo trận này, nghiêm khắc mà nói còn không tính là cấm chế, bởi vì quá thô sơ, quá thấp kém, cho dù là tu sĩ Linh Động kỳ tầng thứ nhất, chỉ cần vận pháp lực lên mắt, cũng sẽ không bị ảnh hưởng, tác dụng của nó, chủ yếu là ngăn cản phàm nhân, dù sao Thiên Trụ Phong tuy hiểm trở, nhưng cao thủ võ lâm trong chốn phàm nhân, nếu chuẩn bị tốt công cụ, vẫn có khả năng lên được, cho nên mới thiết lập ảo trận để phân biệt người thường và tu chân giả ở đây.

Tu vi của Lâm Hiên đã đạt tới Linh Động trung kỳ, tự nhiên càng không bị ảnh hưởng, linh lực trong đan điền theo kinh mạch chảy đến hai mắt, lập tức, ảo giác sương mù biến mất, trước mắt xuất hiện một truyền tống trận đơn sơ.

Sở dĩ nói đơn sơ là bởi vì loại truyền tống trận này chỉ có thể di chuyển trong khoảng cách rất ngắn, nhưng cũng có chỗ tốt, bởi vì cần năng lượng không nhiều, không cần tiêu hao tinh thạch, chỉ cần rót linh lực vào trận nhãn là được.

Đứng ở phía trên, Lâm Hiên vươn tay, rót pháp lực vào, lập tức hoa văn xung quanh truyền tống trận sáng lên, cảnh vật cũng trở nên mơ hồ, trước mắt một mảnh trắng xóa, sau khi những dị tượng này biến mất, Lâm Hiên đã đi tới một địa điểm khác.

Loading...

Đây dường như là một thung lũng nhỏ, nhưng diện tích lại hết sức rộng lớn, cỏ xanh như nệm, trăm hoa đua nở, cảnh sắc vô cùng tươi đẹp.

"Đạo hữu tới tham gia hội giao dịch bảo vật sao?"

Một giọng nói truyền vào tai, Lâm Hiên quay đầu lại, nhìn thấy một thanh niên phụ trách tiếp đón, từ cách ăn mặc có thể đoán được, hẳn là tu sĩ của Lăng Vân Môn, nhưng vẻ mặt lại rất ủ rũ, cả người có vẻ uể oải, cũng khó trách, bị buộc phải giải tán môn phái, tự phế tu vi, từ tu chân giả cao cao tại thượng biến thành người bình thường, đổi lại là ai cũng khó có thể tiếp nhận, nhưng không có cách nào, đó là con đường sống duy nhất.

Tu chân giả trẻ tuổi này cũng chỉ có thể cố gắng lấy lại tinh thần, tiếp đón khách khứa, chờ hội giao dịch bảo vật kết thúc, bọn họ phải phế bỏ tu vi của mình.

Mặc dù là hỏi thăm, nhưng thật ra cũng là nói nhảm, có thể tới đây đương nhiên chỉ có tu chân giả, thanh niên đưa một ống ngọc giản tới trong tay Lâm Hiên.

Lâm Hiên hơi kinh ngạc, nhưng nhìn thấy tu sĩ xung quanh mỗi người đều được phát một cái, cũng không nói một lời nhận lấy.

Đi tới dưới một gốc đại thụ, Lâm Hiên nhìn quanh không có ai, vận khởi pháp lực, rót thần thức vào, lập tức từng dãy văn tự và hình vẽ hiện ra trong đầu, bên trong đương nhiên không phải công pháp, mà là giới thiệu về đại hội giao dịch bảo vật lần này, cùng một số hạng mục cần chú ý.

Lâm Hiên nhìn qua, quả nhiên có mấy quyển công pháp trung cấp, đáng tiếc giới thiệu không được tỉ mỉ, nhưng bên trong bao gồm Linh Khống Thuật là điều chắc chắn, Lâm Hiên mừng rỡ trong lòng, nhưng ngoài mặt lại bất động thanh sắc, thu hồi thần thức.

Cất ngọc giản vào trong ngực, Lâm Hiên nhấc chân đi vào trong thung lũng, đầu tiên hắn dựa theo yêu cầu trong ngọc giản, đi tới một dãy kiến trúc ở phía đông.

Đó là từng tòa lầu các nhỏ, trước kia là dịch quán của Lăng Vân Môn, hiện tại dùng để tiếp đãi tu chân giả từ bên ngoài đến, muốn tham gia hội giao dịch bảo vật, phải đăng ký ở đây trước.

"Họ tên, môn phái?"

"Triệu Cương, tán tu."

Lâm Hiên kiên quyết không để lộ thân phận, không chút do dự báo một cái tên giả, lão nhân phụ trách đăng ký đương nhiên cũng sẽ không đi kiểm chứng, chỉ thấy lão vươn tay, trên ngón tay phóng ra ánh sáng trắng mờ ảo, ở mặt chính của một tấm lệnh bài dùng pháp lực khắc hai chữ Triệu Cương, mặt trái khắc một chữ "Tán".

"Được rồi, đây chính là tín vật của ngươi trong thời gian giao dịch, cầm chắc."

Mặc dù chỉ đơn giản bộc lộ tài năng, nhưng tu vi của lão giả lại khiến Lâm Hiên líu lưỡi, lại là Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng cũng giống như đệ tử phát ngọc giản kia, lão giả cũng có vẻ hai mắt vô hồn, hội giao dịch kết thúc, lão phải tự phế tu vi, trở thành phàm nhân.

Một tu sĩ Trúc Cơ kỳ đã lợi hại như vậy, Lăng Vân Môn có mười mấy người, còn bị buộc phải giải tán, tu chân giả Ngưng Đan kỳ rốt cuộc mạnh đến mức nào, trong lòng Lâm Hiên tràn ngập tò mò, tuy chưởng môn Phiêu Vân Cốc chính là Ngưng Đan kỳ, nhưng là đệ tử cấp thấp, hắn cũng chỉ gặp mặt từ xa một lần khi mới nhập cốc, bình thường Vân Hạc chân nhân đều bế quan, huống chi cho dù có ra ngoài, Lâm Hiên cũng không có tư cách gặp lại.

Trong lòng mang theo chút cảm khái, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ không sao cả, Lâm Hiên nhận lấy lệnh bài, đầu tiên đi xem phòng của mình, không thể nói xa hoa, nhưng cũng rộng rãi thoải mái, đặc biệt là, xung quanh phòng có một tầng cấm chế chỉ có thể phá bỏ bằng lệnh bài thân phận, khiến tu chân giả không chỉ có thể ngủ nghỉ, còn có thể yên tâm tu luyện trong phòng.

Đánh giá phòng một vòng, Lâm Hiên kéo một cái bồ đoàn, khoanh chân ngồi xuống, không phải luyện công, mà là để khôi phục thể lực, tuy hai ngày nay đi đường không vội, nhưng liên tục thi triển Ngự Phong Thuật, vẫn tiêu hao không ít linh lực.

Ngồi xuống khoảng một canh giờ, linh lực trong cơ thể đã khôi phục đầy đủ, sau đó Lâm Hiên lên giường đi ngủ, cách hội giao dịch bảo vật còn sớm, trước tiên khôi phục thân thể của mình về trạng thái tốt nhất, dù sao bây giờ cũng đã là chạng vạng tối, nhiều nhất cũng chỉ là ngủ sớm hơn một chút.

Chia sẻ:

Loading comments...

Lợi ích của thành viên VIP

Nghe và đọc thoải mái mà không quảng cáo

Sở hữu thêm 02 giọng VIP khi nghe

Có server riêng để load nhanh hơn

Nhận mua hộ truyện bản quyền từ nguồn TQ

Gia Hạn