Chương 30 - Bách Luyện Thành Tiên [Bản Dịch]

Tác giả:

Nghe chương này

Chia sẻ:

Nội dung chương

"Tiên sư!" Triệu Minh cung kính hành lễ.

"Ừ." Lâm Hiên gật đầu, vẻ mặt thản nhiên: "Trong khoảng thời gian này, tình hình của Phế Đan Phòng thế nào?"

"Ngài yên tâm, tất cả đều bình thường."

Sau khi trở thành quản sự Phế Đan Phòng gần bốn tháng, Lâm Hiên rốt cục lại một lần nữa tuần tra lãnh địa của mình. Đám đồng tử do Triệu Minh cầm đầu tuy có chút kinh ngạc, nhưng vẫn cung kính cẩn thận hầu hạ.

Để tiện cho việc tu luyện, Lâm Hiên đã cố ý tạo dựng trước mặt bọn họ hình tượng một kẻ tham ngủ, lười biếng, tính tình cô độc, thích nhốt mình trong phòng.

Vốn dĩ ban đầu chỉ là để tu luyện không gây ra nghi ngờ, không bị quấy rầy, nhưng vô tình trồng liễu liễu lại xanh, tính cách giả vờ này, ngược lại khiến Lâm Hiên được đám đồng tử hết mực ủng hộ.

Nguyên nhân không có gì khác, đối với tu chân giả cao cao tại thượng, phàm nhân chỉ là con kiến hôi, cho nên ở trong Phiêu Vân Cốc, địa vị của những đồng tử này rất thấp, nói dễ nghe một chút là đệ tử ngoại môn, nói khó nghe chính là nô bộc, tạp dịch, chuyên làm việc nặng nhọc, hầu hạ tu chân giả. Chỉ cần làm không tốt một chút, nhẹ thì bị đánh chửi, nặng thì mất mạng, cũng là chuyện thường tình, sẽ không có bất kỳ ai hỏi han.

Cuộc sống của đám đồng tử, mỗi ngày đều như đi trên băng mỏng, nơm nớp lo sợ. Nếu như vị tu chân giả đứng đầu có tính cách ôn hòa thì còn đỡ, nếu là một kẻ hỉ nộ vô thường, thì quả thực...

Lấy những nơi phụ trách các công việc tạp vụ ở Đan Hà Sơn mà nói, nơi mà tu chân giả không muốn đến đảm nhận chức quản sự nhất, chính là Phế Đan Phòng, bởi vì không có béo bở, nhưng ngược lại, đám đồng tử lại rất mong muốn đến đó. Bởi vì trong một khoảng thời gian rất dài, nơi đó không có tu sĩ phụ trách, Triệu Minh tạm thay đảm nhận chức vụ quản sự là đệ tử ngoại môn giống như bọn họ, cuộc sống ở đó không chỉ thanh nhàn, mà còn an toàn.

Khi Lâm Hiên mới đến đây, đám người Triệu Minh ngoài miệng không nói, trên mặt không dám biểu hiện ra, nhưng trong lòng lại là trăm mối không muốn, cho rằng cuộc sống tốt đẹp đã đến hồi kết.

aff link

Nhưng tình huống lại không giống như bọn họ tưởng tượng, Lâm Hiên đến thì đến, nhưng mấy tháng hiếm khi lộ mặt một lần, vị tiên sư đại nhân này tính cách vô cùng cô độc, thích nhốt mình trong phòng.

Nói cách khác, sự xuất hiện của Lâm Hiên, không hề thay đổi cuộc sống trước kia của bọn họ, mấy tháng trôi qua, không có một ai bị xử phạt, đương nhiên, tiền đề là không vi phạm quy củ của tiên sư, đến gần phòng sinh hoạt của hắn.

Một vị quản sự tốt như vậy, một vị tiên sư dễ hầu hạ như vậy, quả thực ngàn năm khó gặp, đám người Triệu Minh từ tận đáy lòng ủng hộ Lâm Hiên, ước gì hắn vĩnh viễn làm quản sự Phế Đan Phòng, bởi vì có hắn ở đây, môn phái sẽ không phái tu chân giả khác đến.

Lâm Hiên đi một vòng quanh Phế Đan Phòng, nói chuyện phiếm một số vấn đề không liên quan, dặn dò đám đồng tử làm việc cho tốt, bản thân hắn muốn ra ngoài giải sầu, hít thở không khí.

"Cung tiễn tiên sư!"

Đám người Triệu Minh không hề nghi ngờ, quản sự đại nhân tuy rằng lười biếng, không thích vận động, nhưng thỉnh thoảng ra ngoài một chút cũng là chuyện bình thường, không có ai thích ở mãi trong phòng.

Rời khỏi tầm mắt của mọi người, đi đến nơi không người, khí chất lười biếng trên người Lâm Hiên lập tức biến mất không còn tăm hơi, cả người trở nên khôn khéo, thành thục, khóe miệng nở một nụ cười nhàn nhạt, đi ra ngoài.

Mấy ngày nay, Lâm Hiên đã suy nghĩ rất nhiều, cân nhắc đủ mọi phương pháp, nhưng vẫn không nghĩ ra cách nào để không gây ra sự nghi ngờ của mọi người, mà vẫn có thể học được Linh Khống Thuật, phương pháp vẹn toàn đôi bên, dường như thật sự không có.

Chỉ ngồi không tưởng tượng thì không giải quyết được vấn đề, thay vì ngồi buồn bực hại não, chi bằng ra ngoài đi dạo, tùy cơ ứng biến, xem có thể có chuyển biến gì hay không.

Sau khi ra khỏi Đan Hà Sơn, khí chất trên người Lâm Hiên lại thay đổi, trở nên bình thường, tầm thường. Hắn đi dạo một vòng quanh môn phái trước, không thu hoạch được gì, sau đó đi về phía Tàng Thư Các.

Là đệ tử cấp thấp Linh Động kỳ, hắn chỉ có thể tự do ra vào tầng thứ nhất. Mặc dù biết rõ nơi này không có công pháp, chỉ có một số tri thức đối với phàm nhân là rất quý giá, nhưng đối với tu chân giả lại là gân gà vô vị, nhưng Lâm Hiên vẫn ôm một tia hy vọng mong manh, cẩn thận tìm kiếm một lượt ở tầng thứ nhất.

Không thu hoạch được gì!

Im lặng hồi lâu, Lâm Hiên cắn răng, đi lên tầng thứ hai.

Khác với kiến trúc ở nhân gian, giữa tầng thứ nhất và tầng thứ hai không có cầu thang, còn bố trí trùng trùng cấm chế, không thể bay lên, chỉ có thể dùng truyền tống trận để ra vào.

Lâm Hiên mới đi được vài bước, không khí phía trước liền dao động như sóng nước, một lớp bảo hộ màu vàng giống như bức tường chắn ở phía trước.

Đây là cấm chế, muốn đến truyền tống trận, nhất định phải phá vỡ nó trước. Đây cũng là khảo nghiệm, bởi vì theo thiết kế của môn phái, để phá vỡ cấm chế này ít nhất cần công lực Trúc Cơ sơ kỳ, điều này cũng đảm bảo người tiến vào tầng thứ hai không phải là đệ tử cấp thấp. Đương nhiên, ngoại trừ những người đã xin phép chưởng môn và được cho phép.

Nhìn ánh sáng màu vàng trước mắt, Lâm Hiên dừng bước, yên lặng quan sát. Mặc dù theo lẽ thường, tầng cấm chế này cần tu vi Trúc Cơ kỳ mới có thể phá vỡ, nhưng hắn thật ra cũng có vài phần nắm chắc.

Thứ nhất, hắn đã học được Băng Châm Quyết có uy lực không kém pháp thuật cao cấp, thứ hai, hắn còn có linh khí uy lực siêu phàm. Chỉ cần thi triển toàn lực, những thứ khác không dám nói, nhưng ít nhất về mặt lực công kích, Lâm Hiên có tự tin, không thua kém tu sĩ vừa mới tiến vào Trúc Cơ kỳ, lại không có linh khí.

Nhưng Lâm Hiên không động thủ, ngược lại do dự một chút, rồi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà rời đi. Bất luận là Băng Châm Quyết hay linh khí đều có chút kinh thế hãi tục, Lâm Hiên không muốn gây sự chú ý.

Huống chi cho dù phá vỡ được cấm chế này, dùng truyền tống trận đến tầng thứ hai, muốn đọc sách, khẳng định cũng sẽ có những cấm chế khác.

Tuy rằng muốn học Linh Khống Thuật, nhưng cân nhắc lợi hại, càng không thể để lộ thực lực của mình, cho nên Lâm Hiên lựa chọn không đả thảo kinh xà.

Xem ra chỉ có thể nghĩ cách khác, sau khi đưa ra quyết định này, Lâm Hiên xoay người đi ra ngoài, nhưng đúng lúc này, một trận âm thanh nói chuyện truyền vào tai.

"Nghe nói Lăng Vân Môn sắp bị ép phải giải tán."

"Hừ, ai bảo bọn họ đắc tội với một vị tiền bối cao thủ Ngưng Đan kỳ, trừ phi đều không muốn sống, nếu không cũng chỉ có con đường giải tán môn phái này để đi."

Một tu chân giả phía trước gật đầu, có chút cảm khái nói: "Tuy Lăng Vân Môn không sánh bằng Phiêu Vân Cốc chúng ta, nhưng cũng là môn phái truyền thừa gần ngàn năm, chắc hẳn công pháp, linh khí, phù lục cũng có không ít."

"Đúng vậy, nghe nói còn có không ít công pháp trung giai chỉ Trúc Cơ Kỳ mới có thể dùng được đem ra bán."

Chia sẻ:

Chưa có bình luận nào

Lợi ích của thành viên VIP

Nghe và đọc thoải mái mà không quảng cáo

Sở hữu thêm 02 giọng VIP khi nghe

Có server riêng để load nhanh hơn

Nhận mua hộ truyện bản quyền từ nguồn TQ

Gia Hạn